Tại sao Trương Huy San liên tục “kêu gào” Quốc hội không nên thông qua Luật An ninh mạng?

Thứ Năm, 24.05.2018, 13:05

Nếu thật sự là một người “có tâm – có tầm” với đất nước, chắc chắn Osin Huy Đức sẽ có những phương án tích cực hơn về bảo vệ an ninh quốc gia, để luật An ninh mạng hoàn chỉnh và phù hợp với thông ước quốc tế hơn, thay vì cứ lo sợ việc Quốc hội thông qua và điều 9 của Luật sẽ được áp dụng.

Trương Huy San sẽ mãi kêu gọi không thông qua dự thảo An ninh mạng

Tháng 10/2017, khi dự thảo Luật an ninh mạng cơ bản được hoàn thành và được trình Quốc hội thảo luận và cho ý kiến tại Kỳ họp thứ 4. Trên trang Facebook cá nhân của Trương Huy San đã có bài viết với tựa đề “Luật chống lại loài người”, chỉ vì nội dung yêu cầu Google, Facebook… đặt máy chủ ở Việt Nam.

Ngày 17/5 vừa qua, Trương Huy San lại tiếp tục có bài viết “Chính phủ sẽ thất bại nếu để dự luật an ninh mạng thông qua”. Và cách đó không lâu, ngày 23/5, Trương Huy San lại tiếp tục đăng tải bài viết: “Luật an ninh mạng: Đừng để Việt Nam trở thành kẻ thù của các giá trị tiến bộ”.

Trương Huy San (Osin Huy Đức) con người có tư tưởng chống phá và âm mưu chính trị

Bài viết nhằm mục đích nói về việc các hãng truyền thông, mạng xã hội lớn trên thế giới phải đặt máy chủ ở Việt Nam theo kiểu “địa phương hóa dữ liệu” thì sẽ làm ảnh hưởng tiêu cực tới sự phát triển kinh tế đất nước.

Nhiều người mới đọc những bài viết này sẽ nghĩ, Trương Huy San là một con người có “tâm” với đất nước, có những ý kiến đóng góp cho sự phát triển của quốc gia. Nhưng hầu hết những bài viết của con người này đều chỉ có chỉ trích, đả kích, bôi nhọ,… chứ hoàn toàn không hề có nội dung gọi là “ý kiến đóng góp”.

Bởi trong khi thế giới đang đi tìm những giảm pháp để ngăn chặn các đợt tấn công không gian mạng, giảm nguy cơ về một cuộc chiến không tiếng súng và ngăn ngừa được các hành vi phá hoại, trục lợi, xâm phạm, đe dọa đến nền an ninh – quốc phòng, an ninh quốc gia, trật tự an toàn xã hội, tài sản của Nhà nước, lợi ích của tổ chức, nhân dân…

Thì Việt Nam cũng không thể đứng ngoài các cuộc tấn công và tìm cách bảo vệ trước các đợt tấn công đó. Trong khi Việt Nam luôn được coi là một trong những quốc gia đứng đầu bảng xếp hạng của các đợt tấn công không gian mạng, mà lại còn đi sau về đưa ra hành lang pháp lý bảo vệ an toàn, an ninh trên không gian mạng.

Thật sự mà nói, ở phía sau những bài viết mà Trương Huy San đã đăng tải trên trang cá nhân Facebook của mình đó là gì? Tại sao Trương Huy San lại liên tục đăng tải các bài viết về Dự thảo Luật An ninh mạng, cùng thời điểm với cơ quan nhà nước như Quốc hội, Chính phủ,… thảo luận về vấn đề này?

Hãy cố tìm hiểu thật kỹ về dự thảo Luật An ninh mạng có những nội dung gì thì mọi người sẽ rõ. Luật An ninh mạng do Bộ Công an chủ trì soạn thảo, gồm 8 chương và 55 Điều vẫn đang trong thời gian lấy ý kiến rộng rãi để tiếp tục hoàn chỉnh, trước khi trình Quốc hội thông qua.

Trong nội dung của Luật An ninh mạng có điều 9 quy định về chế tài xử lý người lan truyền, phát tán thông tin làm sai sự thật, có hành vi làm nhục, vu khống tổ chức, cá nhân, đó là một nội dung nhằm ngăn chặn những cái phát ngôn ngông cuồng, kích động người dân mà Trương Huy San vẫn đang ngày đêm xuyên tạc. Điều này sẽ không hề có kết cục tốt đẹp đối với Trương Huy San, nếu Dự thảo luật được thông qua và đi vào hoạt động.

Còn việc nói về việc bỏ hay giữ điều khoản quy định điểm b, khoản 4, điều 28 trong dự thảo Luật An ninh mạng Việt Nam, đã được thảo luận và sắp thống nhất hướng tới việc bỏ quy định đặt máy chủ ở Việt Nam. Đây là điều mà trước đây Osin Huy Đức luôn dựa vào để công kích Đảng, Nhà nước, trong khi điều này vẫn trong thời gian lấy ý kiến của nhân dân trước khi hoàn chỉnh và trình Quốc hội.

“Các doanh nghiệp nước ngoài khi cung cấp dịch vụ viễn thông, Internet tại Việt Nam phải tuân thủ pháp luật, tôn trọng chủ quyền, lợi ích, an ninh quốc gia Việt Nam, có giấy phép hoạt động, đặt cơ quan đại diện, máy chủ quản lý dữ liệu người sử dụng Việt Nam trên lãnh thổ nước CHXHCN Việt Nam…”

Chẳng hạn như, chiều 10/1, Ủy ban Thường vụ Quốc hội cho ý kiến về dự thảo Luật An ninh mạng. Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân và nhiều thành viên Ủy ban Thường vụ Quốc hội bày tỏ lo ngại về khả năng vi phạm điều ước quốc tế về việc đặt máy chủ và mong muốn tìm được phương án mới, nhưng vẫn đạt hiệu quả.

Ngày 4/4 vừa qua, Ủy ban Quốc phòng – an ninh và Ủy ban Đối ngoại đã tổ chức tọạ đàm, đối thoại với đại sứ nhiều quốc gia về vấn đề đặt máy chủ ở Việt Nam – nội dung trong dự thảo Luật An ninh mạng, trước khi trình dự án lên Hội nghị đại biểu Quốc hội chuyên trách.

Sau khi tiếp thu các ý kiến, Ủy ban QP – AN đã thống nhất chỉnh lý dự thảo theo hướng không quy định nội dung yêu cầu đặt máy chủ quản lý dữ liệu trên lãnh thổ Việt Nam, để bảo đảm tính khả thi và thuận lợi cho hoạt động của các doanh nghiệp nước ngoài khi cung cấp dịch vụ vào Việt Nam.

Dự kiến khoản 4, điều 28 sẽ được thay đổi từ việc quy định đặt máy chủ ở Việt Nam thành: “Đặt trụ sở hoặc văn phòng tại Việt Nam và chỉ lưu trữ tại Việt Nam đối với thông tin người sử dụng dịch vụ tại Việt Nam. Các dữ liệu quan trọng khác được thu thập, tạo ra từ hoạt động khai thác cơ sở hạ tầng không gian mạng quốc gia của Việt Nam theo quy định của Chính phủ.”

Trước đây liên tục “đánh” vào việc dự thảo Luật An ninh mạng có điều quy định đặt máy chủ ở Việt Nam, nhưng nay khi điều này hướng tới việc sẽ bỏ hẳn và thay vào việc “chỉ lưu trữ dữ liệu tại Việt Nam” thì Trương Huy San lại cho đây là hành động “địa phương hóa dữ liệu” mà rất ít quốc gia áp dụng và, sẽ làm giảm tới 1,7% GDP của Việt Nam.

Trương Huy San đã lấy thông tin này từ Trung tâm Kinh tế Chính trị Quốc tế châu Âu, nhưng thành thật mà nói, tại sao cứ phải suy luận 1 chiều hay chỉ nói 1 hướng như vậy?

Cũng những thông tin từ Trung tâm Kinh tế Chính trị Quốc tế châu Âu, thì tính đến năm 2016 lượng các quốc gia có nền kinh tế lớn sử dụng biện pháp “địa phương hoá dữ liệu” đã tăng gần gấp ba, từ 31 lên 84, kể từ sau vụ bê bối Facebook/ Cambridge Analytica (một hãng phân tích marketing của Anh).

Chẳng hạn như tại một số quốc gia là thành viên của WTO như Hoa Kỳ, Canada, Úc, Đức, Pháp, Hy Lạp, Đan Mạch, Phần Lan, Thổ Nhĩ Kỳ, Nga, Venezuela, Colombia, Argentina, Brazil, Indonesia, Trung Quốc… đều có những quy định về việc phải lưu trữ dữ liệu trong lãnh thổ quốc gia.

Hiện nay, các quốc gia EU cũng đã có những biện pháp nhằm hạn chế trao đổi dữ liệu cá nhân ngay cả với quốc gia trong khu vực, chứ không chỉ riêng với các quốc gia ngoài khu vực. EU đã chấp nhận “địa phương hóa dữ liệu” để bảo đảm an toàn cho công dân của mình và an ninh mạng của các quốc gia trong khu vực, dù có phải chấp nhận giảm 0,5% GDP chung của EU.

Còn Mỹ, trước khi có ý định gia nhập TTP, nước này đã tạo ra những điều khoản để đảm bảo dòng dữ liệu được an toàn khi truyền tải qua biên giới 12 nước TTP.

Trong thời đại mà tất cả mọi hoạt động diễn ra trên Internet như: mua bán, trao đổi, trò chuyện, thông tin cá nhân, tinh thần, tiền bạc, số tài khoản ngân hàng, visa, hộ chiếu… đều có thể diễn ra bằng 1 cái click chuột, nếu không được bảo vệ một cách cụ thể thì chẳng khác gì việc chấp nhận mở cửa rước trộm vào nhà.

Việc “địa phương hóa dữ liệu” là yêu cầu kiểm tra một số dữ liệu của quốc gia đó trước khi được trao đổi thông tin qua biên giới, điều này phải có sự chấp thuận từ bên sở hữu hoặc quy định của pháp luật nước đó.

“Địa phương hóa dữ liệu” sẽ góp phần làm hạn chế đi việc giao dịch ngân hàng, tài chính ảo, hạn chế các vụ rửa tiền đầy bê bối như vụ tài liệu Panama, hạn chế việc các công ty được thành lập nhưng hoạt động lại thiên về làm thay đổi chính trị như vụ bê bối Facebook/ Cambridge Analytica.

Vào hồi tháng 9/2017, Tổng thống Nga – Vladimir Putin đã yêu cầu Facebook địa phương hóa dữ liệu hoặc sẽ bị chặn truy cập

Vẫn biết rằng việc “địa phương hóa dữ liệu” sẽ gây ra một số hạn chế về mặt kinh tế, nhưng về lâu dài điều này lại sẽ có mặt tích cực ở vấn đề an ninh quốc phòng.

Ở một số quốc gia trong khu vực ASEAN, thì các nước cũng đã tính đến phương án này, thậm chí Indonesia và Philippines đã thực hiện “địa phương hóa dữ liệu”. Indonesia thực hiện điều này từ năm 2012, nước này yêu cầu các nhà cung cấp mạng phải đảm bảo an toàn chủ quyền quốc gia đối với trao đổi thông tin va dữ liệu của công dân nước này. Hệ quả là GDP của quốc gia này đã giảm 0,5% mỗi năm (theo Báo cáo của Viện nghiên cứu Chính sách và Phát triển Truyền thông (IPS)).

Còn Philippins vì co quy định chặt chẽ hơn, nên khoảng 2 tỷ USD – dòng tiền lưu chuyển mỗi tháng của nước này cũng bị kiểm tra kỹ lưỡng hơn.

Trương Huy San anh có giải pháp gì để bảo vệ người dân trước nguy cơ tấn công an ninh mạng?

Giữa lựa chọn phát triển kinh tế hay quan tâm hơn tới việc bảo đảm an ninh mạng, an ninh quốc gia là một điều cần cân nhắc và phải được thảo luận kỹ càng trước khi đưa vào thực tế.

Việc “địa phương hóa dữ liệu” trong bối cảnh dòng dữ liệu quốc tế được chuyển đổi liên tục và nhanh chóng hơn thì việc quản lý như thế nào để ngăn chặn các hành vi chuyển tiền, rửa tiền, thâu tóm chính trị… vẫn còn là một khái niệm mơ hồ, thậm chí cả đối với Mỹ và các nước châu Âu.

Internet đã không ngừng phát triển ở Việt Nam trên cả nền tảng hạ tầng lẫn thị trường kinh doanh. Từ 1.718.112 người sử dụng Internet năm 2007, đã tăng lên 64 triệu người vào năm 2017 (xấp xỉ 76% dân số), đạt mức tăng trưởng 261% và đưa Việt Nam trở thành nước thứ 13 trong số quốc gia có dân sử dụng Internet đông nhất trên thế giới.

Nguy cơ từ Internet cũng từ đó làm nguy hại đối với kinh tế – chính trị – xã hội của Việt Nam. Việt Nam đã không thể chống đỡ những cuộc tấn công của các nhóm tin tặc chuyên nghiệp nếu không nhận được sự hỗ trợ từ các quốc gia khác.

Không có gì ngạc nhiên nếu nói các hacker nước ngoài “ra vào như đi chợ” trong hệ thống mạng của các cơ quan nhà nước Việt Nam.

Trong khi đó Trương Huy San lại cố muốn tỏ ra mình là một nhà cải cách, nhà cải cách vĩ đại, nhưng chỉ thấy đưa ra các tư tưởng chống đối mà không thấy một sự đóng góp nào trên chính Facebook của mình.

Thay vì nói những điều “bóng gió” để Quốc hội ngừng việc thông qua dự thảo Luật An ninh mạng, thì mục đích chính của Osin Huy Đức chỉ là muốn ngăn chặn một văn bản luật sẽ như cú đấm vào thẳng mặt con người “ăn tục nói phét” này.

Muốn cho một xã hội hiện đại và an toàn, thì chúng ta vẫn luôn phải cố gắng xóa đi những cái tập quán, những lối hành xử, phương thức vận hành cũ không còn phù hợp. Để thiết lập nên những chuẩn mực mới, từ hành xử cá nhân đến vận hành các thiết chế xã hội, từ chủ trương tiến bộ đi vào đời sống người dân.

Nếu thật sự là một người “có tâm – có tầm” với đất nước, chắc chắn Osin Huy Đức sẽ có những phương án tích cực hơn về bảo vệ an ninh quốc gia, để luật An ninh mạng hoàn chỉnh và phù hợp với thông ước quốc tế hơn, thay vì cứ lo sợ việc Quốc hội thông qua và điều 9 của Luật sẽ được áp dụng chính bản thân con người này.