Bài nổi bật

BBT

Nơi lưu trữ những bài viết của các Ban Biên Tập, các bài viết được chọn lựa kỹ càng được lấy từ các nguồn tin đáng tin cậy

Sự thật ở Phan Rí

Thứ Hai, 18.06.2018, 14:16

Ai muốn biết sự thật khách quan thì đọc, ai chỉ muốn biết tình hình theo khẩu vị của mình thì không nên đọc.

1- Phan Rí Cửa thuộc huyện Tuy Phong, tỉnh Bình Thuận, là thị trấn đông dân nhất nước với trên 45 ngàn nhân khẩu. Nơi đây có quốc lộ 1 đi qua, có cảng cá tương đối lớn, giao thương nhộn nhịp. Cơ sở hạ tầng của thị trấn tương đối khang trang. Khoảng hơn một nửa lao động nơi đây làm nghề cá, số còn lại làm buôn bán, dịch vụ, lao động nông nghiệp không đáng kể, một số kha khá thanh niên ăn chơi hút xách không nghề ngỗng hoặc làm nghề “đạo chích”. Dân ở đây không nghèo, nhiều gia đình khá giả từ nghề cá và buôn bán. Cũng cần biết thêm là lượng kiều hối gửi về thị trấn này thuộc loại nhiều nhất tỉnh Bình Thuận. Theo quy hoạch đến năm 2020, Phan Rí Cửa sẽ hợp với một số xã lân cận thành thị xã Phan Rí thuộc tỉnh.

Người dân ở đây có bất mãn với chính quyền không ? Chắc chắn là có. Nhưng không phải vấn đề thu hồi đất, không phải vấn đề môi trường, cũng không phải tệ quan liêu cản trở việc làm ăn sinh sống. Họ bất mãn vì chính quyền bất lực trước sự lộng hành của trộm cắp và tệ nạn hút xách. Ở đây ngày nào người dân cũng bị mất trộm, trộm cắp lại không sợ chính quyền, cho nên người ngay luôn luôn sợ kẻ gian. Án ngữ trên trục giao thông huyết mạch của quốc gia, nhưng chính quyền lại yếu kém không đủ khả năng bảo vệ sự an lành cho dân. Có thể nói nơi người dân tin cậy nhất là trụ sở đội Phòng cháy chữa cháy và cứu nạn cứu hộ (PCCC và CNCH). Trụ sở này nằm ở ranh giới giữa thị trấn Phan Rí Cửa và xã Phan Rí Thành của huyện Bắc Bình, đảm nhiệm việc cứu nạn cứu hộ và phòng cháy chữa cháy cho một khu vực rộng lớn. Chính nơi này đã bị những người tổ chức biểu tình cho côn đồ tấn công chiếm lĩnh, phá hủy các phương tiện của lực lượng công an và cảnh sát cơ động cùng toàn bộ các phương tiện cứu nạn cứu hộ và phòng cháy chữa cháy.

2- Lực lượng biểu tình ở Phan Rí Cửa trong các ngày 10 và 11-6 vừa qua không phải là dân oan, không phải là những người yêu nước bày tỏ kiến nghị ôn hòa, mà là đám thanh niên côn đồ. Đám này không hề biết Luật đặc khu là gì, Luật an ninh mạng là gì. Đừng nói “hàng ngàn người dân” biểu tình ở đây. Bọn chúng chỉ có mấy trăm người cùng một số người mang biểu ngữ hậu thuẫn, một số tiếp gạch đá và nước uống, quay phim chụp ảnh đưa lên mạng xã hội. Nhiệm vụ của bọn chúng là ném đá, tấn công người thi hành công vụ bất động không tự vệ, đốt xe, phá trụ sở, phá hủy mọi phương tiện. “Hàng ngàn người” là những người bị ách tắc giao thông hoặc hiếu kỳ đến xem. Tôi không có chứng cứ bọn này có được thuê hay không và được thuê bao nhiêu tiền, nhưng tìm ra chứng cứ hoàn toàn không khó.

Không một người dân lương thiện nào lại đi phá hủy toàn bộ các phương tiện của cơ quan cứu nạn cứu hộ và phòng cháy chữa cháy, là nơi chỉ có nhiệm vụ duy nhất là bảo vệ an toàn cho người dân và ứng cứu khẩn cấp khi người dân gặp bất trắc.
Mọi người hãy hình dung: Trong những ngày này, khi toàn bộ các phương tiện phòng cháy chữa cháy và cứu nạn cứu hộ bị phá hủy, nếu xảy ra một vụ hỏa hoạn lớn trong khu vực, có phải là một thảm họa không ?

3- Các anh cảnh sát cơ động trẻ măng không có kinh nghiệm, cứ nghĩ người biểu tình là dân. Hậu quả là các anh bị đám côn đồ tấn công tước vũ khí cũng không dám phản kháng vì sợ động đến dân. Ít nhất 30 anh bị bọn chúng đánh bị thương. Nhiều người dân thương các anh đơn độc nên đã giúp các anh thoát thân. Chỉ huy của các anh ở đâu, cho đến giờ tôi vẫn không làm sao biết được. Vì sao hệ thống bảo vệ trật tự trị an từ tỉnh đến huyện lại thúc thủ, thậm chí vẫn không có dấu hiệu gì là tự vệ, tôi cũng không thể nào biết nguyên nhân. Hoàn toàn không có một sự phối hợp nào hỗ trợ cho lực lượng cảnh sát cơ động. Cảnh sát cơ động đơn độc phải hạ vũ khí, toàn bộ các phương tiện của công an và phương tiện cứu nạn cứu hộ và phòng cháy chữa cháy đã bị đám côn đồ phá hủy hoàn toàn, ai phải chịu trách nhiệm?

Lần đầu tiên kể từ sau năm 1975, một vị trí chiến lược đã bị đám côn đồ khoác áo “dân chủ”, “yêu nước” đốt phá và chiếm giữ. Nếu như cuộc bạo loạn diễn ra trên quy mô lớn, đây sẽ là nơi cắt đứt giao thông huyết mạch giữa Sài gòn và Nam bộ với phần còn lại của đất nước. Chọn vị trí chiến lược này với “khâu yếu nhất” là sự kém cỏi của chính quyền địa phương, những người tổ chức biểu tình có ý đồ gì không? Phải chăng đây là cuộc “tập dượt” cho những cuộc bạo động tiếp theo? Tôi không thể trả lời các câu hỏi đó, vì tôi không có thông tin về ý đồ của họ.

4- Tôi tôn trọng những người bất đồng chính kiến bày tỏ sự bất bình đối với nhà nước với thái độ ôn hòa. Tôi ủng hộ những tiếng nói đấu tranh bảo vệ tự do, dân chủ và pháp quyền. Tôi ủng hộ nông dân đấu tranh ôn hòa phản đối chính quyền thu hồi đất trái đạo lý, tôi ủng hộ việc kêu gọi Nhà nước sớm sửa đổi Luật Đất đai để bảo vệ quyền tài sản của người dân theo Hiến pháp. Tôi phản đối bất cứ sự mất cảnh giác nào của chính quyền trong phòng thủ đất nước, nhất là phòng thủ bờ biển và hải đảo, vì âm mưu của Trung Quốc tiếp tục xâm phạm chủ quyền nước ta là có thật. Nhưng tôi kiên quyết chống mọi âm mưu bạo loạn nhân danh dân chủ và yêu nước. Bất cứ sự bạo loạn nào cũng tạo ra sự bất ổn, ngăn cản tự do thương mại, ngăn cản đầu tư, chặn đứng phát triển, làm suy yếu sức mạnh quốc phòng, hậu quả đó chính người dân phải gánh chịu.

Theo FB Hoàng Hải Vân 

  • Bài viết thể hiện văn phong và góc nhìn của tác giả, butdanh chuyển tải đến bạn đọc để có góc nhìn khác