Người Trung Quốc đến Việt Nam: Cái gì cũng muốn?

Thứ Tư, 02.05.2018, 14:18

Cần thu triệt để, công bằng tất cả các đối tượng, chứ không phải đặt ra nhiều loại thuế, phí, mà thu thuế thì chỗ được, chỗ mất, chỗ bỏ trốn,…

Sau rất nhiều vụ việc về điểm bán hàng chỉ cung cấp dịch vụ cho khách “tour 0 đồng” của khách Trung Quốc, tại Quảng Ninh tiếp tục ghi nhận một thực trạng báo động khác. Qua kiểm tra 3 máy POS thu giữ được tại cửa hàng xảy ra vụ “chặt chém” du khách Trung Quốc hơn 70 triệu đồng cho 1,9kg tam thất vào tối 25/04/2018, các lực lượng chức năng phát hiện hàng chục ngàn NDT (đơn vị tiền Trung Quốc, tương đương hơn 700 triệu đồng) đã được chuyển về Trung Quốc qua hệ thống mạng.

Từ vụ chặt chém khách Trung Quốc, lộ ra thủ đoạn trốn thuế bằng máy POS

Sự việc trên đã tiếp tục đặt ra lời cảnh báo cho công tác quản lý khách du lịch, quản lý dịch vụ kinh doanh trên địa bàn tỉnh Quảng Ninh, cũng như đặt ra lời cảnh báo cho công tác quản lý thuế, thu thuế tại Việt Nam.

Hiện nay, Nhà nước đang khuyến khích người dân sử dụng các phương tiện thanh toán không dùng tiền mặt để dễ dàng trong quản lý thuế, thu thuế. Nhưng từ vụ việc tại Quảng Ninh, có hay không những khe hở đang hiện hữu để các điểm kinh doanh dịch vụ dễ dàng trốn thuế, kể cả người tiêu dùng có chuyển sang dùng thẻ ngân hàng, ví điện tử,…

Mấu chốt ở Internet…

Trong vụ việc vi phạm tại Quảng Ninh, ông Nguyễn Ngọc Thạch – Giám đốc Chi nhánh Ngân hàng Nhà nước tại Quảng Ninh cho biết, qua kiểm tra 3 máy POS, phát hiện trên 700 triệu đồng quy đổi đã được chuyển thẳng về Trung Quốc. Bước đầu xác định là cả máy POS, thẻ đều là của Trung Quốc, được các đối tượng mang vào Việt Nam để sử dụng. Rõ ràng, số tiền 700 triệu đồng được quy đổi sang đồng NDT của Trung Quốc, chuyển thẳng về Trung Quốc thì lấy đâu ra căn cứ cho các cơ quan quản lý thuế tại Việt Nam triển khai thu thuế giao dịch này. Dù rằng, số tiền giao dịch là rất lớn và còn bao nhiêu vụ việc tương tự như vậy đã xảy ra? Một số tiền thuế khổng lồ có lẽ bao nhiêu năm qua đã bị bỏ lọt.

Theo lý giải của các chuyên gia, với máy POS, chỉ cần kết nối mạng Internet là có thể thanh toán ở bất kỳ đâu. Như vậy, máy POS Trung Quốc, thẻ ngân hàng Trung Quốc hoặc bất cứ quốc gia nào khác, chỉ cần mang đến Việt Nam và kết nối mạng Internet là có thể thanh toán dễ dàng. Qua đó, xác lập những giao dịch mà ngân hàng Việt Nam không thể xác định, không hề hay biết.

Giả thuyết được đặt ra là nếu các điểm du lịch tại Việt Nam tiếp tục xuất hiện nhiều hơn nữa tình trạng này, không chỉ máy POS Trung Quốc mà của nhiều quốc gia khác trên thế giới. Như vậy, những khoản tiền khổng lồ từ phí dịch vụ du lịch đều có thể qua mắt các cơ quan chức năng để trốn thuế. Người được lợi cuối cùng là những điểm bán hàng, và cả các quốc gia nước ngoài chứ không phải Việt Nam.

Mấu chốt của vấn đề là dịch vụ Internet có thể kết nối máy POS đến các quốc gia nước ngoài. Chính vì thế, muốn giải quyết vấn đề thì chúng ta cũng phải hướng đến Internet.

Ở đây, các cơ quan chức năng có thể quản lý dịch vụ Internet để phát hiện có kết nối dữ liệu các loại máy POS nước ngoài trên phạm vi lãnh thổ Việt Nam. Từ đây, hoàn toàn có thể xác định vị trí cơ sở kinh doanh sử dụng loại POS nước ngoài và có phương hướng xử lý. Đương nhiên, quy định của pháp luật Việt Nam hiện nay cần phải cập nhật, bổ sung những quy định mới liên quan đến hoạt động sử dụng, thanh toán máy POS. Để có thể xử lý triệt để những cơ sở kinh doanh dùng máy POS nước ngoài thanh toán cho khách hàng.

Chưa bao giờ cụm từ “Trung Quốc” lại nhạy cảm trong du lịch đến thế

Suốt thời gian vừa qua, những vụ việc về buôn bán, trốn thuế trong dịch vụ du lịch chủ yếu chỉ xuất hiện với trường hợp liên quan đến hai từ “Trung Quốc”. Thực sự, chưa bao giờ từ khóa “Trung Quốc” lại nhạy cảm với quản lý du lịch của Việt Nam đến như vậy. Nào là hóa đơn in tiếng Trung Quốc, hướng dẫn viên Trung Quốc, người kinh doanh là người Trung Quốc,…

Ở cửa hàng tại Quảng Ninh, các cơ quan chức năng có phát hiện thấy nhân viên người Trung Quốc làm việc, bán thuốc tại đây. Mặt khác, các điểm bán hàng cho người Trung Quốc khác trên địa bàn, đặc biệt là các điểm bán hàng chỉ bán đồ cho khách “tour 0 đồng” của Trung Quốc cũng ghi nhận tình trạng chủ kinh doanh là người Trung Quốc hay người Trung Quốc đứng phía sau điều hành hoạt động kinh doanh.

Từ đây, có thể hiểu mọi vấn đề phát sinh từ việc công tác quản lý cư trú, quản lý hoạt động kinh doanh còn yếu, kém. Nói là quy định của pháp luật còn kẽ hở, bởi nếu nói thủ đoạn của các đối tượng rất tinh vi thì rất khó thuyết phục. Rõ ràng, chúng ta có dày đặc các quy định về điều kiện kinh doanh, có dày đặc các quy trình thanh tra, kiểm tra hoạt động kinh doanh nhưng vẫn để tồn tại các điểm kinh doanh có người Trung Quốc hoạt động trái phép là một thiếu sót cần phải nhìn nhận của công tác quản lý.

Là do các cơ quan chức năng thiếu trách nhiệm hay là do chuyên môn nghiệp vụ kém của cán bộ thì cũng đều cần phải được xem xét lại. Quan trọng nhất là sau cả một quãng thời gian dài thị trường du lịch trở nên “hỗn loạn” quá nhiều vấn đề phát sinh từ du lịch Trung Quốc, đã đến lúc cần phải siết chặt lại hết các quy định quản lý cũng như hoạt động của các cơ quan chức năng. Chúng ta cần du lịch chất lượng chứ không cần du lịch số lượng. Đừng đánh đổi những lợi ích thực chất mà du lịch mang lại chỉ bằng số khách du lịch.

Ở một phương diện khác, các cơ quan quản lý thuế liên tục nghĩ ra các phương án, biện pháp để tăng nguồn thu bằng cách đặt ra các loại thuế, phí mới, hoặc tăng thuế, tăng phí,… Nhưng công tác thu thuế, quản lý thuế như trên thì rõ ràng là không hiệu quả. Chúng ta cần thu triệt để, công bằng tất cả các đối tượng, chứ không phải đặt ra nhiều loại thuế, phí, mà thu thuế thì chỗ được, chỗ mất, chỗ bỏ trốn,…

Từ khóa: