BBT

Nơi lưu trữ những bài viết của các Ban Biên Tập, các bài viết được chọn lựa kỹ càng được lấy từ các nguồn tin đáng tin cậy

Chủ nghĩa Phát xít: CHXH kiểu Trung Quốc và CHXH Quốc gia Đức, cặp bài trùng!

Thứ Hai, 08.10.2018, 10:35

Xưa nay tôi chỉ viết về những gì biết rõ quanh tôi và có dẫn chứng rõ ràng. Thấu hiểu mối lo của quan chức Việt Nam trước việc đồng bào mình chống lại sự phụ thuộc Trung Quốc, chứng kiến những âm mưu áp dụng các sắc luật phi dân chủ của Trung Quốc vào Việt Nam, tôi thấy phải viết về Chủ nghĩa Phát xít Trung Hoa để nêu bật mối đe dọa.

Chủ nghĩa Phát xít Hitler bắt nguồn từ ý tưởng xây dựng Chủ nghĩa Xã hội Quốc gia Đức (1933-1945) và “Chủ nghĩa Xã hội mang mầu sắc Trung Quốc“ đang là mối đe dọa phát xít mới của nhân loại trong thế kỷ 21.

1- Chủ nghĩa dân tộc cực đoan

Nhiều người Việt chưa biết rằng “Chủ nghĩa Quốc Xã“ chính là “Chủ nghĩa Xã hội Quốc gia“ và lực lượng chính trị lãnh đạo cỗ máy giết người lớn nhất trong lịch sử nhân loại này chính là “Đảng Công nhân – Quốc gia – Xã hội Chủ nghĩa Đức”, (National-Sozialistische Deutsche Arbeiterpartei NSDAP, được gọi tắt là NAZI) một cái tên nghe rất cách mạng và có vẻ thiên tả. Chủ nghĩa dân tộc cực đoan này được Hitler khơi dậy từ sự nhục nhã của dân Tộc Đức sau khi thua cuộc chiến tranh thế giới thứ nhất (1914-1918). Nước Đức bị mất nhiều lãnh thổ ở Châu Âu cùng các thuộc địa ở châu Phi, châu Á. Lời hứa hẹn của Hitler khôi phục và mở rộng không gian sống của dân tộc Đức (Deutscher Lebensraum) đã làm mờ mắt hàng chục triệu người Đức.

Đặng Tiểu Bình và các thế hệ lãnh đạo đảng CS Trung Quốc, cho đến Tập Cận Bình cũng sử dụng ý tưởng này để làm sống dậy tư tưởng dân tộc của hàng trăm triệu người Hoa sau hơn 100 năm nhục nhã vì mất lãnh thổ, vì làm nô lệ cho các dân tộc khác nhỏ hơn mình rất nhiều. Hình ảnh người thợ khách Trung Hoa bị khinh rẻ, bị hành hạ khắp thế giới trong thế kỷ 19 và 20, hình ảnh mấy chiếc pháo hạm của nước Bồ Đào Nha nhỏ bé đã buộc nhà Thanh phải quỳ gối nhượng cả vùng Mã Cao trù phú, hình ảnh binh lính „Nhật lùn“ tàn sát hàng triệu người Hoa cho đến nay vẫn ám ảnh họ.

Hàng trăm triệu người Hoa sống trong nguy cơ nhân mãn trên quê hương bị sa mạc hóa đang mơ đến các không gian sinh tồn mới thông qua những con đường tơ lụa, những thuộc địa ở lục địa đen.

Nếu như Hitler dùng con bài “Nước Đức trên tất cả“ (Deutschland über Alles) thì Đặng, Tập đưa chủ thuyết Đại Hán, coi người Hán là dân tộc lớn nhất thế giới, coi Trung Hoa là tâm điểm của vũ trụ để kích động tâm lý dân tộc.

Hitler coi người Đức là giống nòi thượng đẳng và quyết diệt chủng người Roma (người Dzi-Gan), người Do Thái, đồng thời tìm cách đồng hóa người Sorben(1) là các cộng đồng thiểu số sống trong đế chế Đức lúc đó. Toàn bộ kế hoạch này nằm trong âm mưu giữ gìn sự thuần khiết của giống nòi Arier.

Nước CHND Trung Hoa thành lập tháng 10.1949 được coi là một nước cộng hòa nhiều dân tộc. Nhưng trong thực tế, các dân tộc Tây Tạng, Duy Ngô Nhĩ (ở Tân Cương), Mông Cổ (ở Nội Mông) cùng nhiều sắc dân khác trong khu trự trị dân tộc Choang (ở sát biên giới Việt Nam) đã và đang bị đàn áp khốc liệt. Chính sách di dân ồ ạt người Hán đã hủy diệt nền văn hóa của các dân tộc này. Mọi cố gắng nhằm bảo vệ nền độc lập và bản sắc của các dân tộc này đều bị dìm trong bể máu.

Người Đức kỷ cương nên mỗi đợt giết người Do Thái đều có lập danh sách, từ đó tính ra con số 6 triệu nạn nhân Do Thái bị giết chết. Nhưng ở Trung Quốc, mọi cuộc hành quyết đều bưng bít. Không có con số nào tiết lộ số người các dân tộc ở 5 khu tự trị bị tàn sát trong 70 năm qua. Người ta chỉ biết được 87.000 người Tây Tạng bị giết riêng trong cuộc nổi dậy năm 1959.

Việc Hitler trước khi giết người Do Thái bắt cởi bỏ hết quần áo tốt, thu hết vàng bạc trang sức, đốt xác xong thì thu lại răng vàng tưởng như sự kinh tởm có một không hai. 70 năm sau Giang Trach Dân mổ sống những người theo đạo Pháp Luân Công để lấy nội tạng cho các bệnh viện đã trở nên bậc thầy của sự man rợ.

Đoàn thanh niên Trung Quốc

2- Chấn hưng kinh tế

Cả hai: Đảng Công nhân Xã hội chủ nghĩa Quốc gia Đức NSDAP và đảng Cộng Sản Trung Quốc CPC đều phát động thành công cuộc cách mạng công nghiệp ở hai nước. Khỏi phải bàn, vì đây là hai dân tộc lớn, có đủ tiềm năng kinh tế và văn hóa. Trong suốt thời gian dài, cả hai nước đều đạt tăng trưởng ở mức 2 con số (10% trở lên). Nước Đức phát triển muộn nhất châu Âu vì bị chế độ phong kiến phân quyền thống trị suốt đến cuối thế kỷ 19. Trước chiến tranh thế giớ thứ nhất, trình độ công nghiệp Đức còn thua kém cả các nước nhỏ như Tiệp Khắc, Hungary hay Hà-Lan nhưng đến khi bắt đầu chiến tranh thế giới II, cả trình độ và năng lực công nghiệp Đức đã dẫn đầu châu Âu, trong đó sự phát triển ngoạn mục nhất bắt đầu từ khi Hitler lên cầm quyền. (2)

Đặc biệt cả hai chế độ XHCN này đều coi nền công nghiệp quốc phòng là vũ khí sống còn của chúng.

Nước Đức tuy lớn nhất nhì châu Âu, nhưng về hàng hải lại bị tụt hậu so với các đế quốc có bờ biển dài như Anh, Pháp, Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha, Nga, Hà Lan. Thêm những cấm đoán quy định trong hiệp ước Versailles càng làm cho hải quân Đức bị lép vế. Hitler phá bỏ các điều khoản Versailles để xây dựng lực lượng hải quân Đức với khái niệm U-Boot (tầu ngầm) làm kinh hoàng cả thế giới. Hitler đã chú trọng đầu tư vào công nghiệp hàng không, đưa số việc làm trong ngành này từ 4.000 chỗ vào năm 1933 lên 167.000 vào năm 1939. Kết quả là năm 1941, không quân Đức với các loại máy bay Junkers và Meserschmid đã đè bẹp tất cả các máy bay của Đồng minh.

Sau cuộc xâm lăng Việt Nam 1979, Đặng Tiểu Bình nhận ra rằng Quân Giải Phóng Nhân dân TQ chỉ là một biển bia thịt cho một đội quân cỡ trung bình như bộ đội Việt Nam đi dép cao su, đội nón cối. Từ đó đến nay, những cố gắng hiện đại hóa bằng mọi giá từ họ Đặng đến họ Tập đã tạo ra móng vuốt đáng kể cho một đế quốc mới. Tuy còn một khoảng cách nữa mới với đến trình độ khoa học quân sự của Mỹ, Nga và Tây Âu, nhưng với sự ngông cuồng của đám đông quần chúng chưa biết quý mạng người, lãnh đạo TQ dễ phát động và tổ chức các cuộc chiến hơn các cường quốc khác. Được hưởng lợi từ sự nhu nhược, hèn kém của các nước trong vùng, trong đó có Việt Nam và Philippines, Trung Quốc đang bù lại các tụt hậu về hải quân bằng các hòn đảo bồi đắp.

Nếu nói Trung Quốc là nước xã hội chủ nghĩa thì những người thiếu hiểu biết nhất cũng tin, mặc dù còn xa Trung Quốc mới đạt các tiêu chí CHXH mà F. Engel đã định nghĩa. Nhưng nếu nói chế độ Đức Quốc xã là XHCN thì kể cả nhiều trí thức cũng không chấp nhận. Đó chính là mâu thuẫn chết người.

Ở Đức quốc xã năm xưa và Trung Quốc hôm nay, nền kinh tế chủ yếu nằm trong tay các tập đoàn tư bản cá mập và nền chính trị nằm gọn trong tay một đảng cầm quyền duy nhất. Hai thế lực này cấu kết với nhau để đàn áp mọi tư tưởng, tôn giáo, văn hóa nào mà không nhằm phục vụ quyền lợi của chúng.

Hitler phất ngọn cờ XHCN quốc gia ở chỗ dùng lợi nhuận từ kinh tế và bóc lột thuộc địa để nâng cao đáng kể mức sống của nhân dân Đức và tạo ra cân bằng xã hội. Phúc lợi xã hội miễn phí của Đức quốc xã, từ y tế, giáo dục, văn hóa, thể thao… là có một không hai thời đó. Có thể nói, trừ các dân tộc thiểu số nói trên và lực lượng chống đối bị đàn áp, gần 100 triệu người Đức được hưởng lợi về vật chất rất nhiều nhờ chế độ XHCN quốc gia của Hitler. Sự chênh lệch giàu nghèo ở Đức hồi đó rất nhỏ vì không có khái niệm người Đức nghèo.

Trung Quốc sau 40 năm hiện đại hóa đã nâng cao đáng kể mức sống của người dân. Trong số 1,4 tỷ người có khoảng hơn 100 triệu người có mức sống ngang với châu Âu và khoảng 400 triệu người có mức sống được coi là khá, hưởng đầy đủ mọi phúc lợi xã hội. Nhưng còn gần 1 tỷ công dân Trung Quốc vẫn sống trong kinh tế eo hẹp và không được hưởng đầy đủ các phúc lợi xã hội như 500 triệu kia, trong đó có 80 triệu người nghèo đói thực sự. Chênh lệch giàu nghèo ở Trung Quốc đang là vấn đề gay gắt có tính bùng nổ.

Như vậy nếu coi Trung Quốc là XHCN thì nước Đức phát xít của Hitler còn XHCN hơn nhiều lần chế độ mà từ Đặng Tiểu Bình đến Tập Cận Bình liên tục xây dựng. Vậy ai muốn học tập Trung Quốc để xây dựng CNXH thì nên cân nhắc.

3-Bành trướng lãnh thổ:

Bóng ma chủ nghĩa phát xít

Nếu dùng từ “Đức Quốc Xã“ để gọi Chủ nghĩa Xã hội Quốc gia Đức (NAtional soZIalism = NAZI), thì cũng nên gọi Chủ nghĩa Xã hội mang mầu sắc Trung Quốc là “Trung Quốc Xã“.

Quá tự tin vào lực lượng vật chất và truyền thống quân phiệt Phổ, Hitler đã không ngần ngại phát động chiến tranh để giành lãnh thổ. Đầu tiên, Hitler nhắm tới các quốc gia lân bang có người Đức sinh sống là Áo, Tiệp Khắc và Ba-Lan. Người Áo cùng huyết thống nên sa ngay vào cái bẫy „Chủng tộc thượng đẳng“ của Hitler thì khỏi phải nói. Ba-Lan và Tiệp Khắc thì tuyệt vọng cầu cứu các cường quốc phương Tây vốn đang thỏa hiệp với Hitler (xin google „Hiệp ước Munich“ sẽ rõ).

Hitler sử dụng Cộng đồng người Đức Sudeten ở Tiệp Khắc và người Đức Silesia (Schlesien), Pomerania (Pommern) ở Ba-Lan làm bàn đạp và cái cớ để xâm lăng các nước này.

Các cuộc nổi dậy của người Sudeten ở Tiệp Khắc tháng 9.1938 do Konrad Henlein lãnh đạo đã giúp cho Hitler thôn tính Tiệp Khắc vài tuần sau đó (1). Tương tự, cuối tháng 8.1939, người đứng đầu cộng đồng Đức ở Gdansk là Albert Forster (2) tự đứng ra tiếm quyền lãnh đạo thành phố tự do Gdansk, gây nên sự phản ứng của các sắc dân khác. Đây là cái cớ cho Đức Quốc Xã nổ súng tấn công Ba-Lan ngày 01.09, khởi đầu cho chiến tranh thế giới 2.

Việc sử dụng đạo quân thứ 5 ở các nước châu Âu rất thuận lợi. Thứ nhất, chế độ dân chủ ở các nước này cho phép các sắc dân được tổ chức và có đại diện trong nghị viện. Thứ hai là các cộng đồng Đức kiều vẫn gắn bó với tổ quốc gốc cả về kinh tế, văn hóa và tư tưởng nên việc phát động các cuộc nổi dậy có tổ chức, chống các chính quyền sở tại, hoàn toàn nằm trong tay mật vụ GESTAPO.

Hoa kiều ở Đông Nam Á tuy có nhiều gắn bó với văn hóa Trung Quốc, nhưng không phải ai cũng gắn bó với chế độ XHCN của Bắc Kinh. Đa số họ làm giàu và bắt rễ ở quê người nhờ làm ăn tự do. Hơn thế nữa không ở đâu có các tổ chức Hoa Kiều công khai hoạt động hoặc được hưởng các quy chế nghị viện.

Để chắc ăn, Bắc Kinh đang chủ động cài cắm các tổ chức mới, đưa người của họ sang các nước này theo các hình thức “Đặc khu“, “Đầu tư“ hay du lich “bất động sản“, tức là sang mua đất, mua nhà ở nước ngoài nhờ bình phong của người bản xứ… Bằng các cách này, họ đang thầm lặng tràn ngập vào Châu Phi, vào Thái Lan, Lào, Campuchia, Sri-Lanca, Indonesia, Autralia và…Việt Nam.

Đây chính là sự khác nhau trong phương thức bành trướng lãnh thổ giữa Đức Quốc Xã và Trung Quốc Xã.

Theo đúng kiểu châu Âu, Hitler đã áp dụng chiến tranh tổng lực nhằm đánh nhanh, thắng nhanh, vô cùng hao người tốn của. Hậu quả là sự tàn phá châu Âu với 50 triệu người chết. Nước Đức thua trận, mất 10 triệu dân và rất nhiều lãnh thổ, mất phần lớn các nhà khoa học và doanh nhân, cũng như mất toàn bộ cơ sở công nghiệp vào bồi thường chiến tranh…v.v. Đó là chưa kể đến việc nước Đức bị chia cắt thành hai miền, để rồi miền Đông cho đến nay vẫn chưa hồi sức lại sau 45 năm được quản lý theo kiểu công-nông.

Trước 1945, phương thức duy nhất để cướp thuộc địa là chiến tranh, cũng như phương thức duy nhất để chống áp bức là bạo lực. Khái niệm „Đấu tranh bất bạo động“ chỉ ra đời cùng Ghandi (1947), hay Dalailama(1959). Tương tự, „Quyền lực mềm“ trở thành chiến lược của Trung Quốc Xã sau chiến tranh lạnh (1990), một vũ khí rất hiệu quả.

Mặc dù có 2 triệu quân thường trực và ngân sách quốc phòng khoàng 460 tỷ USD/năm, nhưng cục diện thế giới chưa cho phép Trung Quốc phát động chiến tranh cướp đất, kể cả để thu hồi Đài Loan như vẫn đe dọa. Có thể nói trong tương lai gần, xâm lăng bằng quyền lực mềm, bằng tiền mua chuộc vẫn là vũ khí chính của Bắc Kinh.

Vũ khí mềm sẽ chỉ đâm vào các vùng mềm, chỉ tấn công vào các vùng lãnh thổ mà sự quan tâm của Âu-Mỹ không lớn. Những nơi càng lạc hậu về thể chế, càng nhiều tham nhũng, không biết bảo vệ môi trường càng bị Âu-Mỹ sao nhãng. Đó mới là đất hứa của Trung Quốc Xã. Tham nhũng, làm ăn gian dối, phá hoại môi trường, những điều dân văn minh rất sợ lại là sở trường của doanh nghiệp Trung Quốc. Châu Phi đen với nhiều thể chế thối nát hiện đang là nạn nhân lớn nhất của chủ nghĩa thực dân Trung Quốc Xã. Thế giới văn minh đang bất lực khoanh tay nhìn. Phản ứng tuyệt vọng của người dân châu Phi là các cuộc bạo động chống người Hoa nhập cư (3).

4- Đế quốc của dối trá

Thanh niên quốc xã Đức năm 1940

Nếu các chế độ độc tài nhỏ, không có tham vọng bành trướng chỉ tập trung vào việc củng cố vương triều bằng bạo lực đẫm máu, không ngần ngại tàn sát và bỏ đói dân mình thì các chế độ NAZI cần khuôn mặt mị dân hơn, đối nội lẫn đối ngoại. Hai mô hình tương phản này có thể nhìn giữa Tây Ban Nha của Franco và nước Đức của Hitler. Trong khi Franco dùng máy bay tàn sát đồng bào ở Guernica và giam dân tộc trong đói nghèo thì Hitler tạo cho dân Đức một cuộc sống ấm no, luôn giả vờ chìa tay ra thế giới, đã tổ chức thành công Thế vận hội 1936. Sự tương phản giữa Trung Quốc và Bắc Triều Tiên cũng hiện rõ bên hai bờ sông Áp-Lục.

Cân bằng giữa tuyên truyền, khủng bố và phát triển là một thành công lớn của Hitler, khiến một dân tộc nổi tiếng trí tuệ đã bị mua chuộc bằng vật chất, bị lừa đảo bởi nhồi sọ và cùng cam tâm ngậm miệng. Trung Quốc cũng không thể nuôi dưỡng Chủ nghĩa Đại Hán bằng khủng bố và đói nghèo như Mao đã làm, họ cần một tầng lớp trung lưu mạnh và trung thành. Do vậy khống chế xã hội bằng quản lý thông tin, bưng bít ngu dân được ưu tiên hơn là khủng bố, sau khi Mao qua đời.

“Lời nói dối nhưng cứ nhắc lại trăm lần rồi cũng có người tin“, một câu nói được cho là của Goebbels, trùm tuyên truyền của Hitler, đã được cả hai chế độ phát xít áp dụng triệt để.

Đọc lại về bộ máy tuyên truyền NAZI(1), chúng ta thấy cách tuyên truyền của Đức Quốc Xã giống Trung Quốc Xã ở nhiều điểm đến mức kinh ngạc:

– Luôn nhân danh nhân dân và dân tộc, luôn đề cao chủ nghĩa dân tộc, đề cao chủng tộc (German hay Hán)

– Sùng bái cá nhân, thần thánh hóa lãnh đạo, coi Mao là lãnh tụ vĩ đại như Hitler. Tập đang bắt đầu.

– Đề cao các hình tượng anh hùng (Volksheldentum ở Đức hay Chủ nghĩa anh hùng cách mạng ở TQ)

– Khuyến khích thanh niên hưởng thụ, tiêu dùng (Wohlfahrt und Konsum)

80 năm trước chưa có internet nên Goebbels dễ nhồi sọ người Đức bằng các chủ đề này, khi đã nắm trọn báo giấy, in ấn, đài phát thanh và điện ảnh.

Trung Quốc nhìn ra mối nguy hiểm của tự do thông tin rất sớm nên đã ra tay. Ở Trung Quốc không có Internet, chỉ có mạng khép kín: Chinanet. Tất cả những gì Internet có, Chinanet đều copy 100% với tên của mình Facebook = RenRen, Google = Baidu, Youtube =Youku, Amazon = Alibaba hay Twitter = Weibo….(3).

Chinanet là một cái lồng sắt hoàn hảo để giam 1,4 tỷ bộ óc trong đó. Cho nghe gì, xem gì, cho tìm kiếm gì, cho tán gái kiểu gì thì được hưởng kiểu đó.

Cái lồng này nếu úp lên bất kỳ một nền kinh tế thị trường nào đều sẽ thất bại. Các doanh nghiệp, các viện nghiên cứu v.v. sẽ chết đói vì thiếu thông tin, thương mại ách tắc, những ý tưởng tham gia nền công nghiệp 4.0 sẽ thành 4 con số không v.v.. Nhưng ở Trung Quốc thì không. Thị trường 1,4 tỷ người với hàng triệu cơ sở sản xuất, hàng chục ngàn trường đại học và cơ sở nghiên cứu tự tạo ra khí quyển riêng của nó. Thị trường khổng lồ này khiến nhiều công ty nước ngoài phải chấp nhận luật chơi riêng. Kể cả các phong trào dân chủ cũng đành chấp nhận chơi trò “Mèo vờn chuột” trên Chinanet.(2)

Bên cạnh việc ngu dân, Chinanet với các đạo luật an ninh mạng còn là một công cụ hữu hiệu để kiểm soát người dân. Công dân Internet từng nổi khùng vì Facebook để lộ 50 triệu hồ sơ cá nhân cho hãng Cambridge Analytica. Trong khi đó, hồ sơ, thói quen, cách suy nghĩ của 770 triệu người sử dụng Chinanet đươc cập nhật hàng ngày cho mật vụ mà không một tiếng ho. Ho làm gì khi biết nhà mạng và nhà “cách” mạng cùng một giuộc?

5- Những kẻ đồng minh.

Thiết nghĩ tôi không cần kể về các thủ đoạn của chủ nghĩa phát xít để kìm kẹp mềm (thông qua vô số các đoàn thể nối dài, từ đội thiếu niên Hitler đến Phụ nữ Quốc xã) hay khủng bố trắng (qua hệ thống Gestapo và SS), vì đã có quá nhiều tài liệu viết về chúng. Điều đáng nói là: Tuy đã được cảnh báo từ lâu, chủ nghĩa phát xít vẫn bùng phát như một bệnh dịch và không hề thiếu đồng minh. Phe trục gồm phát xít Đức-Ý-Nhật có rất nhiều đồng minh nhỏ như Hungary, Rumani, Kroatia, Tây Ban Nha v.v.

Thậm chí kẻ thù tưởng như không đội trời chung với Đức quốc xã là Liên Xô cũng từng là đồng minh của nhau cho đến ngày 22.6.1941, khi Hitler trở mặt đánh Liên Xô. Hai nhà độc tài Stalin và Hitler đã tưởng bở sẽ cùng chia nhau chiếc bánh châu Âu sau này, khi cùng nhau nuốt tươi Ba-Lan tháng 9.1939 (xem Hiệp ước Molotov-Rippentrop (3))

Nhưng, kẻ đồng minh lớn nhất, chịu trách nhiệm nặng nhất cho tội ác của chủ nghĩa phát xít chính là thói ngậm miệng ăn tiền trong lòng mỗi dân tộc.

Nhưng nói gì thì nói, các chế độ độc tài tồn tại lâu ở các nơi, không phải chỉ vì sự tàn bạo của chúng, mà chính vì sự chấp nhận của đám đông dân chúng, trong đó sự ngậm miệng của giới trí thức đóng vai trò quyết định.

Theo FB Tho Nguyen 

  • Bài viết thể hiện văn phong và góc nhìn của tác giả, butdanh chuyển tải đến bạn đọc để có góc nhìn đa chiều