Cảm ơn những “chiến sĩ không biên chế”!

Thứ Ba, 15.05.2018, 14:47

Sáng 14/5 như mọi ngày, nhưng tâm trạng của nhiều người không thể như mọi ngày. Hoàn toàn không bình yên khi lướt qua những trang tin, báo mạng trên điện thoại thông minh mà gần như giờ ai cũng có, ngay cả với bác chạy Grab, hay trong “nghiệp đoàn” xe ôm, tất cả đều bàng hoàng vì tin “hai Hiệp sĩ đường phố vừa mất đêm qua” trong một vụ truy bắt băng nhóm bẻ khóa trộm xe SH tại khu vực quận 3.

Hiện trường nhóm hiệp sĩ bị tấn công dẫn đến thương vong

Sự việc đã gây chấn động dư luận. Bởi, việc các hiệp sĩ bị thương khi truy bắt tội phạm đường phố thường xuyên xảy ra, song đây là hậu quả nghiêm trọng, đáu lòng nhất từ trước đến nay trên cả nước.

Sự việc xảy ra lúc gần 21h tối qua, ông Trần Văn Hoàng và nhóm hiệp sĩ đeo bám 4 nghi can qua nhiều khu vực. Khi phát hiện chúng lấy trộm xe SH trên đường Cách Mạng Tháng 8 (quận 3), các hiệp sĩ vây bắt nhưng bị chống trả khiến 2 người tử vong, 3 người trọng thương. Gây án xong chúng phóng lên xe máy, bỏ chạy về 2 hướng ngã 6 Dân Chủ (hướng về trung tâm Sài Gòn) và ngã tư Bảy Hiền (quận Tân Bình).

Đến thăm các “hiệp sĩ” đang điều trị tại Bệnh viện Nhân dân 115, Bí thư Thành ủy TP.HCM Nguyễn Thiện Nhân đã thay mặt lãnh đạo và nhân dân TP cảm ơn nghĩa cử cao đẹp của tập thể các “hiệp sĩ” đường phố, không quản ngại nguy hiểm, xả thân bảo vệ bình yên cho nhân dân và cho rằng: “Việc làm của nhóm “hiệp sĩ” thể hiện sự nghĩa hiệp, truyền thống tốt đẹp của người Việt”.

Vâng! Lời cảm ơn của Bí thư TP.HCM cũng là lời cảm ơn của hàng triệu người dân đất Sài Thành nói riêng và người dân cả nước nói chung. Kể từ khi có các anh tham gia vào công tác giữ gìn trật tự, an ninh, an toàn cho người dân khắp các nẻo phố phường, không ít người cảm thấy vui mừng và cảm giác dường như cuộc đời thật đáng sống hơn, đáng yêu hơn, đáng tin hơn.

Bởi hàng chục năm qua, nhiều nhóm/câu lạc bộ săn bắt cướp được thành lập và củng cố, lan tỏa những tấm lòng nghĩa hiệp của những chiến sĩ không “biên chế”, tự nguyện bảo vệ sự an toàn của người dân, chưa có ai bị tử vong vì truy bắt trộm cướp.

Ấy vậy mà… cảnh “lá vàng khô khóc lá xanh rơi. Chim chóc ngừng bay đứng ngậm ngùi” đã xảy đến. Vì sự bình yên của cuộc sống, các anh đã ra đi trong những dòng nước mắt, xót thương, của người thân, bạn bè, của người dân mến mộ hành động nghĩa hiệp của các anh.

Đây chính là độ nén của đau thương, của bàng hoàng, của nước mắt như chảy ngược vào trong. Không chỉ là tiếc thương, là nỗi đau không thể nói thành lời khi: Niềm tin, sự nghĩa hiệp của những tấm lòng cao cả đã bị bị sự mạnh động, bạo tàn, vô nhân tính giết chết, trong gang tấc. Và người dân dường như càng trở nên hoang mang, lo sợ, bất an hơn, ngay giữa lòng một Thành phố đang hướng tới đô thị thông minh, sáng tạo, với thông điệp “văn minh, nghĩa tình”.

Rồi đây, sẽ còn bao nhiêu người nữa đủ mạnh dạn để đứng về phía người dân, hoàn toàn tự nguyện, thầm lặng, không nhận lương thưởng hay bất kỳ sự vinh danh nào, ngoài lòng biết ơn mà có khi người được nhận sự chở che, ơn tình ấy, thậm chí có khi còn không hay biết ai đã đứng ra giúp đỡ, bảo vệ mình?

Họ, những “hiệp sĩ” đường phố mà ngay cả sự vinh danh của bà con với lòng tin và yêu mến, đặt trọn, sau cú sốc đau thương này, còn đủ vững tâm để bước tiếp trên con đường công lý, sẵn sàng “giữa đường dẫu thấy bất bằng mà tha”?

Chỉ mong rằng, sau đau thương này những “hiệp sĩ” đường phố sẽ biến đau thương thành hành động. “Biết tin không hay ập đến với đồng nghiệp ở TP.HCM, chúng tôi buồn lắm nhưng vẫn quyết tâm không chùn bước, quyết bài trừ tội phạm, giúp phần nhỏ nào cho người dân” (Hiệp sĩ Nguyễn Thanh Hải ở Bình Dương bày tỏ).

Có thể nói, bấy lâu nay, người ta vẫn mặc định lực lượng Cảnh sát cơ động là “nắm đấm thép” trong cuộc chiến chống tội phạm. Họ là lực lượng đối đầu trực tiếp, hỗ trợ các đơn vị nghiệp vụ như hình sự, ma túy… chiến đấu trên mọi mặt trận với những kẻ tội phạm ngày càng tinh vi, liều lĩnh và được trang bị vũ khí. Chính vì thế, công việc của những người lính Cảnh sát cơ động luôn tiềm ẩn những hiểm nguy, nếu không kịp ứng phó có thể dẫn đến thương tích, thậm chí là hy sinh.

Dẫu vậy, qua trường hợp đau thương này, chúng ta thấy vẫn còn những “hiệp sĩ” đường phố – những nhân vật nghĩa hiệp thầm lặng và được hàng trăm ngàn bà con mến yêu, trông cậy trên đất Sài Gòn.